Hành trình trở về cuộc sống

Thứ hai 08/07/2019 14:44

Đó là hành trình cuộc đời của anh Cao Minh Chính (SN 1966) ở Tiểu khu 6, thị trấn Ninh Giang, huyện Ninh Giang, tỉnh Hải Dương. Cuộc đời anh tưởng chừng đã rơi vào vực thẳm chẳng thể cứu vãn khi cứ hàng chục lần cai nghiện rồi lại tái nghiện. Thế nhưng, nhờ sự quyết tâm và tình yêu thương của gia đình đã giúp anh tự cai nghiện, vươn lên trở thành một người có ích cho xã hội.

“Tấm vé” đến ngục tối ma túy

Anh Cao Minh Chính tiếp chúng tôi bằng nụ cười hiền lành, ánh mắt thân thiện và sự chậm rãi hiếm có của những người đã từng trải. Nhắc về câu chuyện cuộc đời của mình, anh Chính vẫn chưa thể quên được những kí ức tươi sáng của một thời còn trai trẻ. Trong kí ức của anh Chính lúc này những ký ức trong trẻo của chàng trai trẻ vừa tốt nghiệp Trường Cao đẳng sư phạm Tây Bắc (nay là trường Đại học Tây Bắc) hăng hái xung phong vùng rừng núi hẻo lánh xa xôi Tây Bắc của Tổ quốc vẫn còn y nguyên.

Anh Chính nhận công tác tại Phòng Giáo dục huyện Mường Tè với mong muốn mang sức trẻ đóng góp cho sự nghiệp trồng người. Thế nhưng những khó khăn về điều kiện vật chất và sự nghèo nàn về đời sống tinh thần khiến cho chàng trai trẻ ấy cũng không làm chủ được mình, anh kể: “Tôi bắt đầu sa ngã vào khoảng những năm 1989, khi cùng đoàn cán bộ huyện Mường Tè tham gia cuộc tổng điều tra dân số ở các xã vùng sâu, vùng xa của huyện”. Khoảng thời gian đó, Mường Tè là đầu nguồn sông Đà, nơi dân đào vàng thường tụ tập, kéo theo đó là tệ nạn cờ bạc, ma túy và mại dâm nên thuốc phiện không khó kiếm như bây giờ. Ban đầu chỉ thử cho biết rồi anh Chính nghiện lúc nào mà không hay.

Anh Chính chia sẻ về quãng thời gian vượt qua khó khăn để làm lại cuộc đời

Kể đến đây, anh Chính bỗng thoáng buồn trên gương mặt, bởi chính quãng thời gian đó đã khiến anh đánh mất thanh xuân của mình. Anh nói: “Cho đến bây giờ, tôi vẫn không thể quên được cảm giác vật vã, những lúc “đói” thuốc, người tôi rệu rã, chẳng muốn làm gì, suốt ngày ngáp ngắn, ngáp dài. Những lúc tỉnh táo thì tôi lại thấy xấu hổ với gia đình, bạn bè, và học sinh của mình lắm. Tôi quyết tâm từ bỏ thuốc phiện, nhưng muốn cai nghiện thật không dễ dàng. Tôi tự nhốt mình ở trong phòng để đoạn tuyệt với thuốc phiện rất nhiều lần nhưng đã không thắng nổi chính mình”.

Cảm thấy không xứng đáng khi đứng trên bục giảng nữa, năm 1995 anh Chính xin nghỉ dạy học để về quê. Ở địa phương, anh làm đủ mọi nghề để kiếm sống như thợ mộc, thợ nề…Thế nhưng số tiền kiếm ra cũng chỉ để phục vụ cho ma tuý. Cũng tại địa phương, anh Chính đã quen được chị Lưu Thị Quyên, cũng chính là vợ anh bây giờ. Hai người đến với nhau bằng những tình cảm rất trong sáng, ngọt ngào của tuổi trẻ. “Ngày đấy vợ tôi cũng có biết tôi bị nghiện, nhưng cô ấy nói rằng cô tin tôi sẽ cai nghiện được và chấp nhận làm vợ tôi. Chính sự tin tưởng, động viên của vợ là động lực để tôi quyết tâm cai nghiện những lần sau này”, anh Chính bộc bạch.

Lấy nhau xong,vợ chồng anh Chính sinh được cậu con trai đầu lòng. Thế nhưng sau nhiều lần cai nghiện thì anh lại vẫn tiếp tục tái nghiện, kinh tế gia đình rơi vào khủng hoảng. Vợ anh chỉ là cô công nhân may nên thu nhập cũng chẳng đáng là bao. Làm ăn ở nhà không đủ tiền nuôi vợ, nuôi con và sử dụng thuốc phiện, gia đình anh lại rơi vào lục đục. Thời gian ấy anh Chính cảm thấy xấu hổ vô cùng và đã quyết tâm từ bỏ ma tuý xin đi dạy lại trên Mường Tè. Nhưng quyết tâm của anh vẫn không thắng nổi những cám dỗ nơi rừng hẻo lánh này. Những ngày tháng xa vợ, xa con anh lại tiếp tục rơi vào nghiện ngập và không còn đủ tỉnh táo để làm gì.

Quyết tâm tìm lại những gì đã đánh mất


Chị Quyên - vợ anh cũng là một người rất quyết đoán, ngay khi nghe tin chồng “tái” nghiện, chị đã viết thư khuyên anh về nhà để cai nghiện. Ban đầu anh không chịu, nhưng khi thấy chị quyết tâm nói rằng nếu không cai nghiện sẽ li hôn thì anh mới bằng lòng. Sau khi về nhà, anh cắt hẳn với những liên hệ bên ngoài, tự nhốt mình trong căn nhà nhỏ.Thậm chí thời gian đầu anh còn không gặp, nói chuyện với ai hết trừ vợ của mình. Những lúc lên cơn vật thuốc, anh Chính ngáp ngắn, ngáp dài, chân tay bủn rủn không muốn làm gì. Thời gian ấy, chị Quyên chính là người thường xuyên động viên, chăm sóc anh. “Lần đó tôi quyết tâm lắm, trong đầu tôi chỉ có một suy nghĩ là nhất định mình phải cai nghiện được, nhất định mình phải tìm lại những gì đã đanh mất”, anh Chính chia sẻ.

Sau gần 6 tháng vật lộn cai nghiện, anh Chính đã dần vượt qua những giai đoạn khó khăn nhất và bắt đầu tiếp xúc với bên ngoài. Làm lại cuộc đời từ hai bàn tay trắng, anh bắt đầu bằng nghề chăm cây cảnh, quay chậu, tỉa cây... để kiếm thêm thu nhập. Quả thật, những ngày đầu hòa nhập với cộng đồng đối với anh thật không dễ dàng. Khi kể lại hành trình vượt qua chính mình, anh Chính xúc động nói rằng tình cảm gia đình, của những người xung quanh đã khiến anh cảm thấy mình phải sống có trách nhiệm hơn. Những năm gần đây, chị Quyên thường xuyên bị bệnh phải điều trị trong bệnh viện, những cơn đau thường xuyên hành hạ. Anh Chính lại càng cảm thấy mình phải cố gắng hơn, làm chỗ dựa vững chắc cho vợ và các con.

Khi tự cai nghiện thành công, anh Chính dần lấy được lòng tin của gia đình và những người xung quanh. Năm 2005, chính quyền địa phương đã vận động anh tham gia công tác đoàn thể. Anh làm Chi hội Trưởng nông dân khu 6, Phó Trưởng khu rồi đến Chủ tịch Hội Nông dân thị trấn, Phó Chủ tịch Mặt trận Tổ quốc thị trấn, đại biểu HĐND khóa 2016 - 2021. Đặc biệt, năm 2010, anh được đi dự Đại hội Thi đua yêu nước lần thứ III của tỉnh Hải Dương và được kết nạp Đảng.

Cho đến hiện tại, anh Chính vẫn thường xuyên tham gia công tác chung của đoàn thể, của cộng đồng. Những đóng góp của anh đã được xã hội ghi nhận. Bà Nguyễn Thị Hương (một người hàng xóm của anh Chính) chia sẻ: “Trước kia anh Chính có lỗi lầm vì tuổi trẻ mắc nghiện, nhưng tôi rất khâm phục ý chí vượt qua sự mặc cảm, lỗi lầm ấy để hoàn lương. Đó là động lực khiến cho ai trong khu phố và thị trấn nể phục và mang lại niềm tin là tấm gương sáng cho mọi người noi theo”.

Trải qua cuộc hành trình gian nan từ một người nghiện ngập đến một người có ích cho xã hội, anh Cao Minh Chính nhắn nhủ rằng: “Với một tinh thần khỏe mạnh, bạn sẽ tránh khỏi mọi cám dỗ của cuộc đời. Hãy lao động, vận động và làm nhiều việc tốt, hạnh phúc sẽ luôn mỉm cười. Ngoài được đào tạo tinh thần, một người nghiện cai nghiện thành công thực sự rất cần có gia đình luôn ở bên, đồng hành, lắng nghe và chia sẻ. Tôi hi vọng rằng, các bạn trẻ hiện nay hãy cho mình một lựa chọn, một cơ hội để sống tốt, cống hiến cho đời” .

Theo LĐTĐ

Viết bình luận

Hãy sử dụng tiếng Việt có dấu khi viết bài. Bình luận của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng

 (*) 

  (*)

   

Tắt bộ gõ Gõ tự động Telex VNI VIQR 

Số ký tự còn lại:

Protected by FormShield
Refresh